Đoạn 200 chữ Tạm biệt Huế – Thu Bồn
Bài thơ “Tạm biệt Huế” của Thu Bồn là để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc như một khúc ca da diết về nỗi nhớ, tình yêu với miền đất Huế. Xuyên suốt bài thơ là nỗi tiếc nuối và lưu luyến khôn nguôi khi phải rời xa mảnh đất từng gắn bó với những kỷ niệm yêu đương nồng nàn, rời xa “em” – người con gái Huế. Hình ảnh “em” hiện lên vừa cụ thể vừa huyền ảo, trở thành hình tượng gắn bó mật thiết với vẻ đẹp của cố đô, khiến tình cảm dành cho Huế càng trở nên tha thiết. Những hình ảnh giàu tính biểu tượng như “chén ngọc”, “nón nghiêng”, “hay “con sông dùng dằng” đã tái hiện một Huế cổ kính, dịu dàng trong tâm tưởng người ra đi. Không chỉ là nơi chốn, Huế trở thành một phần tâm hồn, một nỗi đau đáu khôn nguôi trong lòng nhân vật trữ tình. Về nghệ thuật, bài thơ gây ấn tượng bởi giọng điệu trầm lắng, thiết tha cùng hệ thống hình ảnh vừa hiện thực vừa tượng trưng. Biện pháp điệp “tạm biệt” cùng các phép tu từ khác như đối lập, ẩn dụ,… được sử dụng linh hoạt, gợi cảm giác chênh vênh giữa thực tại và ký ức, giữa con người và không gian. Kết thúc bài thơ, hình ảnh ẩn dụ “hóa đá phía bên kia” không chỉ diễn tả nỗi đau của sự chia ly mà còn thể hiện một tình yêu hóa vĩnh cửu trong nỗi nhớ. Qua đó, bài thơ không chỉ nói lời tạm biệt với Huế, mà còn gửi gắm chủ đề sâu sắc về sự gắn bó giữa con người và không gian kỷ niệm – nơi cái đẹp đã đi qua nhưng không hề mất đi, mà lặng lẽ sống mãi trong trái tim người thi sĩ.