Archive

Archive for the ‘duykhoi Entry’ Category

Chuyện đối tụng ở long cung

Điều cần ghi nhớ sau khi đọc truyện này:

– Thần thuồng luồng đã gây tội lỗi gì? Thông qua việc làm đó, tác giả đã lên án hiện thực xã hội nào? (chú ý Thần thuồng luồng là THẦN, được nhân dân thờ cúng, vậy mà lại…)

– Chú ý lời bình ở cuối truyện, lời bình có ý nghĩa gì?

(Chú ý xem thái độ tác giả có đồng tình với hình phạt dành cho Thần thuồng luồng hay không? Tác giả bày tỏ quan điểm gì về việc thờ cúng ác thần?)

Chương 6: Chuyện đối tụng ở long cung

Huyện Vĩnh Lại ở Hồng Châu (1) khi xưa có nhiều giống thủy tộc. Men sông người ta lập đền thờ đến hơn mười chỗ. Năm tháng dần lâu, có chỗ linh thiêng thành yêu; song cầu tạnh đảo mưa đều rất linh ứng, nên hương lửa bất tuyệt mà người ta càng phải kính sợ. 

Về đời vua Minh Tông nhà Trần, (2) có quan Thái thú họ Trịnh làm quan ở Hồng Châu, vợ là Dương thị nhân khi về thăm nhà, đỗ thuyền ở bên cạnh một ngôi đền thờ thủy tộc. Bỗng có hai người con gái, bưng một cái hộp nhỏ thếp vàng, đến trước mặt Dương thị nói rằng: 

– Đức ông tôi sai đem vật này kính biếu phu nhân gọi là để tỏ một chút tình; sớm muộn trong làng nước mây, duyên cưỡi rồng sẽ được thỏa nguyện. 

Nói xong không thấy đâu nữa. Dương thị mở hộp ra xem thì trong đó có cái dải đồng tâm mầu tía, trên dải đề một bài thơ tứ tuyệt rằng: 

Giai nhân tiếu sáp bích dao trâm, 

Lão ngã tình hoài chúc vọng thâm. 

Lưu đãi động phòng hoa chúc dạ, 

Thủy tinh cung lý kết đồng tâm. 

Người đẹp đầu cài trâm bích ngọc, 

Cho ta thương nhớ ngẩn ngơ lòng. 

Vật này dành để đêm hoa chúc, 

Trong thủy tinh cung kết dải đồng. 

Dương thị cả sợ, cùng con hầu bỏ thuyền lên bộ; lại quay về nhiệm sở, kể chuyện với chồng. Trịnh cũng kinh sợ nói: 

– Giống thủy quái ở dâm từ chực bắt mình đấy, phải nên tránh nó đi. Phàm những chỗ bờ sông bến nước đừng bước chân đến. Gặp những đêm mưa gió hay đêm tối trời, phải thắp đèn sáng và cắt người canh giữ. 

Phòng ngừa như thế được chừng nửa năm vẫn thấy vô sự. Đến đêm trung thu kia, nhân thấy bầu trời quang mây, bốn bề trong vắt, sông Ngân vằng vặc, trăng sao sáng tỏ như ban ngày, Trịnh mừng mà rằng: 

– Trăng thanh gió mát như đêm nay có thể không lo gì cả. 

Vợ chồng bèn cùng nhau uống rượu, uống say rồi ngủ lỳ. Chả ngờ đâu sấm chớp bỗng chốc nổi lên, lúc Trịnh thức dậy thì cửa ngõ vẫn nguyên mà Dương thị không thấy đâu nữa. Đến xem chỗ cái đền ngày trước thì mặt sông phẳng lặng, trăng chiếu lạnh lùng, thấy có áo xiêm của Dương thị ở đó. Trịnh Thái thú tiếc ngọc thương hoa, nỗi buồn thật không sao kể xiết, chỉ đứng giữa trời mà nghẹn ngào than thở, không biết làm sao được. 

Rồi Trịnh buồn nản bỏ quan về, chôn một cái mả hờ dưới chân núi Đốn, hằng ngày ở một mình trong cái lầu nhỏ. Cái lầu trông xuống bến sông, mà chỗ bến ấy là một cái vực sâu thăm thẳm. Trịnh mỗi khi lên lầu đứng trông, thường thấy có ông cụ già đeo một cái bao đỏ đựng tiền, sớm đi rồi tối về. Trịnh nghĩ thầm: Quái! Đây là một bến sông sâu thẳm, nào có thôn xóm gì đâu mà ông già kia lại đi lại như vậy. Bèn thử tìm đến chỗ ấy thì quả thấy chỉ có bãi cát phẳng lặng không có nhà cửa gì, duy lèo tèo mấy khóm lau sậy đứng rung rinh ở trên mặt nước. Trịnh lấy làm lạ, đi rộng ra các ngả để tìm, thấy ông cụ già đã đương ngồi xem bói ở trong chợ Nam. Trịnh trông cụ mặt mũi gầy guộc nhưng tinh thần trong sáng, đoán chắc là một kẻ ẩn sĩ lánh đời, nếu không thì một vị chân nhân đắc đạo, lại không nữa thì hẳn là một tiên khách trong áng yên hà, bèn cùng ông cụ làm thân, hằng ngày bày tiệc rượu, cùng nhau chè chén rất vui vẻ. Ông cụ có vẻ cảm bụng tốt của Trịnh, nhưng hỏi họ tên thì chỉ cười mà không chịu nói. Trịnh lấy làm nghi hoặc lắm. Hôm khác Trịnh trở dậy rất sớm, nép mình ở bên khóm lau sậy để nhòm trộm xem ra thế nào. Bấy giờ sương mai ướt át, khói sớm mịt mù, Trịnh thấy ông già từ dưới nước thủng thỉnh đi lên, vội vàng chạy ra sụp lạy. Ông già cả cười nói: 

– Thế ra ông định dò tìm tung tích của tôi ư? Thôi nay đã biết nhau rồi, để tôi kể cho mà biết rõ. Tôi là Bạch Long hầu, may bây giờ hãy còn năm đại hạn, mới có thì giờ rỗi đi chơi lăng băng, chứ nếu Ngọc Hoàng có sắc chỉ truyền đi làm mưa thì chẳng còn đâu thì giờ nhàn để đi làm nghề bói ở nhân gian nữa. 

Trịnh nói: 

– Ngày xưa Liễu Nghị có cuộc xuống chơi dưới Động Đình (3). Thiện Văn có cuộc ăn yến ở Long cung (4), chẳng hay kẻ phàm tục này, có thể được theo dấu của người xưa không? 

Hầu nói: 

– Khó gì sự đó. 

Liền lấy đầu gậy vạch xuống nước, nước rẽ đôi ra, Trịnh theo Long hầu xuống. Đi được chừng nửa dặm thì thấy trời đất trong sáng, lâu đài chót vót, từ nhà ở đến thức ăn, đều là những vật ở nhân gian không có. Hầu tiếp đãi rất chu đáo. Trịnh nói: 

– Không ngờ một kẻ nghèo khó lại được bước đến chỗ tôn nghiêm này. Ngày xưa có cái tai biến phi thường, ngày nay có sự gặp gỡ phi thường, công việc báo phục, có lẽ chính ở dịp này chăng? 

Long hầu hỏi căn do, Trịnh đem việc Dương thị ra kể, và nói mong nhờ cậy uy linh, trừ loài hung xú, khiến buồm nhân gió mà được thuận, cáo nhờ hổ để dương oai, thì thật là cũng bõ một phen gặp gỡ. 

Long hầu nói: 

– Họ dù càn rỡ, đã có sắc mệnh của triều đình Long vương. Huống chi mỗi người riêng ở một nơi, không thống thuộc gì với nhau, ai dám vượt qua sông nước, dấy động giáp binh, để phạm vào một cái tội lỗi không thể tha thứ. 

Trịnh nói: 

– Vậy thì bây giờ tôi phát đơn kiện ở triều đình Long vương được không? 

Hầu nói: 

– Âm dương khác nẻo, chuyện chưa rõ ràng, ông muốn đem cái việc vô bằng, bắt kẻ địch rất mạnh, sợ rằng mối thù ấy chưa thể trả được. Chi bằng trước hẵng cậy người dò xét, lấy được chứng cớ, thì trừ kẻ gian kia chẳng khó khăn gì. Song tả hữu của tôi, không có người nào đủ chắc cậy để sai đi được, vậy để ta hãy liệu xem đã. 

Cạnh đấy có một người con gái áo xanh bước ra nói rằng: 

– Thiếp xin nhận công việc ấy. 

Trịnh bèn cung kính mà nói lời ủy cậy và trao cho một cành thoa bằng ngọc mầu biếc để cầm đi làm tin. 

Nàng áo xanh đến miếu thờ Thần Thuồng luồng ở Hồng Châu, hỏi thăm quả có người đàn bà họ Dương, hiện được phong là Xương ấp phu nhân, ở trong một cái điện bằng ngọc lưu ly, chung quanh có ao sen bao bọc, gối chăn yêu dấu, hơn hết các phòng, và năm ngoái đã sinh được một con trai. 

Nàng mừng lắm, song lâu đài chi chít, không có đường thông, đành chỉ thẩn thơ ở ngoài cổng. Bấy giờ màu xuân đương đẹp, hoa tường vi nở rất nhiều, trông hình như muôn điểm ráng hồng, kết lại ở trên tường rực rỡ. Nàng vờ như không biết, vừa bẻ vừa rung. Người canh cổng nổi giận. Nàng liền đưa cành thoa đút lót mà nói: 

– Tôi tưởng những dây hoa leo này, không phải là của quý gìn giữ, lỡ tay vin hái, thật là có tội. Tấm thân yếu ớt, sợ không chịu nổi roi vọt. Vậy xin bác cầm cành thoa này đưa vào lầu ngọc, để mong được khoan tha không phải đánh đập, thì tôi thực đội ơn vô cùng.

Người ấy nghe lời, cầm cành thoa vào dâng Dương thị. Dương thị nhìn lúc lâu, giả cách nổi giận mà rằng: 

– Con bé nào mà dám đường đột như vậy, làm hỏng cả một giàn hồng cẩm của ta. 

Truyền đem trói người con gái ấy trong vườn ngân hạnh. Thừa lúc vắng vẻ, Dương thị lẻn đến, cầm cành thoa khóc mà nói rằng: 

– Đây là vật cũ của Trịnh lang chồng ta xưa làm sao lại ở tay chị? Hãy nói rõ sự thực đi! 

Nàng áo xanh nói: 

– Bảo vật này chính là do Trịnh lang đã giao cho tôi. 

Lại nói: 

– Trịnh lang hiện đương ở nhà Bạch Long hầu, vì phu nhân mà quên ăn bỏ ngủ, rồi nhờ tiện thiếp xa gửi đến một mối tình để trả món tương tư nợ cũ. 

Nói chưa hết lời thì có con tiểu hoàn vào báo là tuần Thuồng luồng có lệnh vời. Dương thị vội lật đật đi ra: sáng hôm sau lại đến, ân cần hỏi han và trao cho một bức thư mà dặn rằng: 

– Chị về nói hộ với Trịnh lang cho ta: người vợ xấu số ở bến nước xa xăm, lúc nào cũng vẫn thương nhớ đến chàng; chàng nên cố xoay xở cách nào để cho được phượng lại trong mây, ngựa về trên ải, đừng khiến tôi phải già đời ở chốn cung nước làng mây này. 

Bức thư gửi cho Trịnh lang như sau: 

“Non thề bể hẹn, chao ôi việc trước lỡ làng, gió dập mưa dồn, ngán nỗi kiếp này lận đận. Nước non muôn dặm, tâm sự mấy lời. Nghĩ như thiếp chút phận mỏng manh, tấm thân mềm yếu. Duyên đôi lứa tự trời xe lại, ước trăm năm cùng huyệt dám sai. Nào ngờ biến dậy một đêm, đến nỗi hình rơi đáy vực. Bởi không thể chìm châu đắm ngọc, nên đành cam giãi nguyệt dầu hoa. áo xiêm đã lắm tanh nhơ, thân thế tạm thời còn thoi thóp. Sầu đầy tựa bể, ngày dài như năm. Nào hay giữa lúc bơ vơ, bỗng nhận được thư thăm hỏi. Ngắm cành thoa mà ứa lệ, nhìn khách đến những đau lòng. Một bước lỗi lầm, riêng cỏ nội hoa hèn thắc mắc; ba sinh thề ước, có trời cao đất cả chứng tri. Ngọc bích chưa lành, cân vàng xin chuộc”. 

Nàng áo xanh trở về báo tin cho biết, Long hầu bảo Trịnh rằng: 

– Việc có thể nên được đấy. 

Bèn cùng nhau đi ra bể nam, đến thăm một tòa thành lớn. Hầu vào trước, bảo Trịnh đứng đợi chỉ ở ngoài cửa thành. Một lát, Trịnh thấy một người ra dẫn vào trong một cái đền, trên đền có một vị vua mặc áo tinh hồng, (5) mang đai ly châu, (6) quần thần đứng chầu chực hai bên không biết bao nhiêu mà kể. Trịnh quỳ dài xuống mà tâu bày mọi nỗi, lời rất thê thảm. Đức vua ngoảnh nhìn vào một viên đứng bên phía tả, giục thảo trát đòi. Rồi có hai người lính vượt không ra đi. Chừng độ nửa ngày, hai người lính áp giải đến một người đàn ông, thân thể vạm vỡ, mũ đỏ mặt đen, râu ria đâm tua tủa như rễ tre vậy, ra giữa sân mà quỳ rạp xuống. Đức vua mắng rằng: 

– Tước không cho nhảm, phải đợi người công lao, hình không dùng xằng, để trị kẻ gian nhũng. Như nhà ngươi trước có công lao, nên ta cho coi giữ một phương, vì dân che trở. Vậy mà ngươi giở thói dâm ngược, như thế là trừ tai ngừa hoạn cho dân đấy ư? 

Người ấy nói: 

– Kẻ kia ở trên trần, tiểu thần ở dưới nước, mỗi người một ngả, có can thiệp gì đến nhau. Vậy mà hắn buông lời phao vu, để hãm hại người vô tội. Nếu bệ hạ tin nghe lời hắn thì triều đình mắc sự lừa dối mà tiểu thần chịu tội mập mờ, tưởng không phải là sự yên trên toàn dưới vậy. 

Bên nói đi, bên cãi lại, người ấy vẫn không chịu nhận tội, đức vua cũng hồ nghi không biết quyết định thế nào. Long hầu đứng bên khẽ rỉ tai bảo Trịnh rằng: 

– Chi bằng khai tên tuổi Dương thị, xin cũng bắt đến xét hỏi. 

Trịnh theo lời tâu lên, đức vua quả truyền đi bắt Dương thị đến. Ngày đã xế chiều, lại thấy hai người lính dẫn đến một mỹ nhân, xúng xính thướt tha, từ mé đông lại. Đức vua hỏi: 

– Chồng ngươi đâu? 

Dương thị tâu: 

– Người áo xanh kia là chồng thiếp, còn người áo đỏ là kẻ thù. Độ trước không may bị cái yêu ấy bắt cướp, trải đã ba năm trời nay. Nếu không nhờ được sự soi tới của vầng thái dương, thì hồn tàn vóc nát sẽ phải chịu nhơ nhuốc trọn đời, còn mong gì được ló mặt ra nữa. 

Đức vua cả giận nói: 

– Không ngờ thằng giặc kia lại gian hoạt đến như thế. Bên trong thì làm sự dâm dật, mặt ngoài thì già họng chối cãi. Việc ấy nỡ làm thì dù đem xử tử cũng không đáng tiếc. 

Bấy giờ có một người mặc áo bào xanh hiệu là Chính hình lục sự, tâu rằng: 

“Thần nghe: vì tình riêng mà ban thưởng, thưởng sẽ không công, đương lúc giận mà xử hình, hình tất quá đáng. Duỗi co vốn khác, châm chước mới nên. Đem cái tài vuốt nanh, giữa cái trách phên giậu, tự hắn dẫu gây nên tội nghiệt, với dân cũng có chút công ân. Có tội phải gia hình, tuy đã cam bề vạn tử; đem công mà trừ lỗi, cũng còn mong được toàn sinh. Xin khoan cho tội tru di, hãy giam vào ngục đen tối”. 

Đức vua khen phải, bèn phê phán rằng: 

“Mảng nghe: Đời người như khách trên đường, kẻ trước đi qua mà kẻ sau tiếp đến; đạo trời không sai tơ tóc, làm lành được phúc mà làm ác chẳng yên. Lệ luật không mờ, cổ kim vẫn thế. Sự càn rõ ngày càng quá tệ, luật công minh tất phải thi hành. Than ôi, vợ người cố chiếm, đã rất mực mê cuồng, phép nặng không dung, để răn phường gian ác. Dương thị kia, nết tuy đáng trỏ, tình cũng khá thương; thân nên về với tiền phu, con để trả cho hậu phu. Mấy lời phê phán, lập tức thi hành”. 

Nghe lời phán xong, thần Thuồng luồng cúi đầu đi ra. Tả hữu cũng đưa mắt cho Trịnh bảo lui. Long hầu về nhà bèn đặt tiệc mừng, và tặng cho các thứ văn tê, đồi mồi. Vợ trồng Trịnh cùng lạy tạ rồi trở về nhà, kể hết đầu đuôi cho người nhà nghe, ai cũng đều mừng thay và lấy làm một chuyện lạ. 

Sau Trịnh có việc đến Hồng Châu, lại đi qua chỗ đền ấy, thấy tường xiêu vách đổ, bia gẫy rêu trùm, duy có cây gạo đương tung bay bông trắng ở dưới bóng dương tà xế. Hỏi thăm những ông già bà cả, đều nói: “Trước đây một năm, một hôm giữa ban ngày bỗng dưng không mây mà mưa, nước sông đầy dẫy, rồi có một con rắn dài mười trượng, vẩy biếc mào đỏ, nổi trên mặt nước mà đi lên mạn Bắc, đằng sau có hàng hơn trăm con rắn nhỏ đi theo, đền từ đấy không linh thiêng nữa”. Bấm đốt tính xem thì ngày ấy chính đúng vào ngày Trịnh kiện. Ôi lạ thay! 

Lời bình: 

Than ôi, chống được ách lớn thì thờ, cản được nạn lớn thì thờ, đó là phép cúng tế. Hưởng sự cúng tế ấy thì phải “cố danh tư nghĩa”, (7) đâu có lẽ nhận sự thờ cúng lại còn đi làm tai làm họa cho người. Thế thì cái tội của vị thần Thuồng luồng chỉ phải bị đày thôi sao! 

Quảng Lợi vương dụng hình như thế, thật là chưa đáng. Tất phải làm như Hứa Tốn, Thứ Phi (8) mới là cái việc thú vị được. Cho nên Địch Nhân Kiệt khi làm Tuần phủ Hà Nam (9) tâu xin phá hủy đến một nghìn bảy trăm tòa đền thờ không xứng đáng, thật là phải lắm. 


Chú thích

(1) Hồng Châu: tương đương với vùng đất thuộc tỉnh Hải Dương ngày nay. 

(2) Minh Tông nhà Trần: Trần Mạnh, vua thứ năm nhà Trần từ 1314 đến 1329; niên hiệu Đại Khánh (1314-1323) và Khai Thái (1324-1329). 

(3) Liễu Nghị người đời vua Trung Tông nhà Đường, đi thi bị trượt, về đến đất Kinh Dương, thấy một người đàn bà chăn dê đến nói rằng: “Thiếp là con gái vua Động Đình, gả cho con thứ vua Kinh Xuyên, bị con hầu gái xúc xiểm, thành ra đắc tội với cha mẹ chồng, nên phải truất đuổi đến đây. Nghe chàng về qua Động Đình, làm ơn đưa hộ thiếp bức thư. Nhà thiếp ở cổng có cây quýt lớn, cứ gõ vào cây ba tiếng thì có người ra”. Nghị theo lời. Rồi nhân thế được đón xuống chơi Long cung. Sau Nghị lấy người con gái họ Lư, nàng xưng mình chính là Long nữ nhờ Nghị đưa thư ngày trước, rồi cùng đưa nhau về ở Động Đình. 

(4) Khoảng niên hiệu Chí Chính nhà Nguyên, có người học trò là Dư Thiện Văn, giữa ban ngày thấy hai người lực sĩ đến nói là vâng mệnh của Quảng Lợi vương (vua thủy) sai đón, Thiện Văn theo đi. Đến bến sông xuống một chiếc thuyền, thấy hai con rồng vàng cắp mà đem đi, rồi xuống đến Thủy phủ. Quảng Lợi vương tiếp đón long trọng rồi nhờ soạn hộ một bài văn để đọc lúc làm lễ cất câu đầu của tòa đền Linh Đức sắp dựng. Thiện Văn liền làm hộ một bì rất hay. Khi khánh thành, Thiện Văn được dự một bữa yến lớn. 

(5) áo tinh hồng: áo màu đỏ; tinh: con tinh tinh thuộc họ vượn. Tinh hồng: màu đỏ như huyết con tinh tinh. 

(6) Đai ly châu: đai ngọc quý. Ly châu: ngọc, ý từ sách Trang Tử: “Ngọc châu nghìn vàng tất ở dưới hàm con ly long, dưới vực sâu chín trùng” (Thiên kim chi châu, tất tại cửu trùng chi uyên, nhi ly long hàm hạ) 

(7) Cố danh tư nghĩa: đoái trông cái danh mà nghĩ đến cái nghĩa của nó, nghĩa là danh phải đúng với thực. 

(8) Hứa Tốn là người đời Tấn, trước làm quan lệnh ở Tinh Dương, sau từ quan về học được đạo thuật, chém rắn và giết thuồng luồng để trừ hại cho dân. Thứ Phi là một kẻ dũng sĩ đất Kinh về đời nhà Chu, giỏi kiếm thuật. Một lần đi thuyền có hai con thuồng luồng kèm hai bên thuyền. Phi rút gươm nhảy xuống sông chém chết cả hai, cả thuyền được yên ổn. Kinh vương nghe tiếng, vời dùng làm chức quan Chấp khuê. 

(9) Địch Nhân Kiệt (607-700): là một đại thần đời Đường, tính tình rất ngay thẳng. Thời Cao Tông, ông làm chức Đại lý, xử 17.000 vụ án tồn đọng mà không ai phàn nàn điều gì. Khi làm Tuần phủ sứ ở Giang Nam (trong truyện và nguyên chú là Hà Nam), ông đã sai phá hủy 1.700 tòa dâm từ. 

Categories: duykhoi Entry

LỚP LUYỆN THI CẤP TỐC NGỮ VĂN 12 – KÌ THI THPT QUỐC GIA 2021

*** THỜI GIAN
Thời gian học: 8h-11h sáng Chủ nhật hàng tuần
Thời lượng: 10 tuần, từ 4/4/2021 đến 6/6/2021
Học tại: 211/26 Minh Phụng, F9, Q6, Tp. HCM
*** NỘI DUNG
– Hệ thống nội dung các tác phẩm văn học trọng tâm 12
(Có tài liệu chi tiết, bài văn mẫu)
– Luyện sâu kĩ năng làm đề NLVH dạng bình luận; so sánh; liên hệ. Có nhiều dàn ý kèm bài mẫu minh họa cách làm cụ thể
– Luyện sâu kĩ năng làm bài Đọc hiểu với nhiều đề minh họa sát đề thi chính thức 2020 của Bộ.
– Luyện kĩ năng viết đoạn văn 200 chữ đúng trọng tâm làm rõ luận điểm chính, theo đúng tinh thần của Bộ GD&ĐT
*** ĐĂNG KÍ
Học phí trọn khóa (đã bao gồm tài liệu): 3.500.000
Đăng kí và đóng học phí giữ chỗ từ: 3/3/2021 đến khi đủ số lượng (25 HS)
Học phí giữ chỗ: 1.500.000đ (phần này đóng/chuyển khoản trước, phần còn lại sẽ đóng khi nhập học)
*** Đăng kí qua các hình thức sau:
1. Nhắn thông tin qua fb (hoặc nhắn tin ĐT: 0984346280) và chuyển khoản học phí qua tài khoản ngân hàng.
2. Đăng kí và đóng tiền trực tiếp tại 211/26 Minh Phụng, F9, Q6 vào khung giờ 18h-21h tất cả các buổi tối trong tuần.
Thầy Khôi dạy Văn.

KHÓA LUYỆN THI ONLINE KÌ THI ĐÁNH GIÁ NĂNG LỰC ĐHQG 2021

THẦY KHÔI DẠY VĂN KẾT HỢP CÙNG CÁC THẦY CÔ TRƯỜNG CHUYÊN LÊ HỒNG PHONG (Q5), LÊ QUÝ ĐÔN (Q3), GIA ĐỊNH (Q. BÌNH THẠNH) XÂY DỰNG KHÓA HỌC ONLINE LUYỆN THI NĂNG LỰC

ƯU ĐÃI ĐẶC BIỆT: MUA COMBO 2 KHÓA HỌC ĐƯỢC GIẢM 40% (tương đương 400.000)

https://thaykhoidayvan.hachium.com/khoa-hoc/luyen-thi-danh-gia-nang-luc-dhqg-2021-6-mon

Khóa học gồm 8 chương cho 6 môn học (Văn, Anh, Toán, Lý, Hóa, Sinh)

🎀🎀🎀BẠN SẼ HỌC ĐƯỢC GÌ?

– Cách giải đề mẫu đánh giá năng lực 2021.

– Các cách suy luận (nhận biết, phân tích, loại suy, tính toán) để tìm ra đáp án phù hợp cho câu hỏi.

– Cách làm một đề thi thử trên máy tính/điện thoại thông minh.

🎉🎉🎉KHÓA HỌC CÓ GÌ DÀNH CHO BẠN?

– Bộ bài giảng giải đề mẫu 2021 chi tiết của 6 môn: Văn, Toán, Lý, Hóa, Sinh, Anh.

– Bộ bài giảng kiến thức cốt lõi để làm đề thi năng lực.

– 2 bộ đề thi thử của mỗi môn [có hướng dẫn giải chi tiết].

💲💲💲HỌC PHÍ & THANH TOÁN NHƯ THẾ NÀO?

– Học phí trọn khóa là 499.000.

– Các bạn có thể thanh toán trực tiếp trên trang online hoặc chuyển khoản cho thầy để lấy mã kích hoạt.

Mọi chi tiết vui lòng inbox.

Thầy Khôi dạy Văn

p.s: HS đang học nhà thầy Khôi có học phí ưu đãi nhé!

https://thaykhoidayvan.hachium.com/khoa-hoc/luyen-thi-danh-gia-nang-luc-dhqg-2021-6-mon

Hướng dẫn học online các lớp nhà thầy Khôi dạy Văn (tháng 2/2021)

Kính thưa quý phụ huynh,

Do ảnh hưởng của dịch Covid-19, các hoạt động tụ tập đông người ngoài trường học hiện không an toàn. Do vậy, lớp Văn thầy Khôi năm học 2020-2021 có sẽ tạm ngưng học trực tiếp tại nhà thầy Khôi cho đến khi Sở cho phép đi học trở lại.

Trong tình hình đó, các lớp nhà thầy Khôi trở lại học online trên nền tảng trực tuyến.

– Link khóa học lớp 9: https://thaykhoidayvan.hachium.com/khoa-hoc/luyen-thi-ngu-van-9-nam-hoc-2020-2021

– Link khóa học lớp 10 và 11: https://thaykhoidayvan.hachium.com/khoa-hoc/duy-khoi-va-nhung-nguoi-ban

– Link khóa học lớp 12: https://thaykhoidayvan.hachium.com/khoa-hoc/ho-tro-lop-12-lop-nha

Đây là nền tảng học tập trực tuyến chuyên nghiệp với hệ thống bài giảng, bài tập, bài kiểm tra được thiết kế theo tiến độ học tập. Học sinh có thể học bất cứ lúc nào, xem bài giảng nhiều lần, làm bài tập nhiều lần mà không phụ thuộc vào thầy.

Đối với HS 10 và 11, không cần mã kích hoạt, chỉ cần vào link là có thể đăng kí học.

Đối với HS 9 và HS 12, mỗi học sinh đang theo học lớp nhà thầy Khôi đã được cấp 01 mã kích hoạt (code).  Nếu bạn nào chưa được cấp vui lòng liên lạc với thầy Khôi để lấy mã (inbox facebook Phan Duy Khôi, hoặc fanpage Thầy Khôi dạy Văn)

Cách sử dụng mã kích hoạt như sau:

1. Vào thaykhoidayvan.hachium.com

2. Nhấn vào KÍCH HOẠT KHÓA HỌC ở góc trên bên phải

3. Nhập mã kích hoạt và tạo tài khoản theo hướng dẫn (vui lòng nhớ user và pass)

4. Từ lần sau HS chỉ cần vào http://www.thaykhoidayvan.hachium.com, đăng nhập bằng tài khoản vừa tạo, không cần mã kích hoạt nữa.

Lịch nghỉ tết 2021

LỊCH NGHỈ TẾT CHÍNH THỨC CỦA THẦY KHÔI DẠY VĂNDo một số biến động, thầy quyết định cho các bạn đang học nhà thầy nghỉ tết sớm 1 tuần. Chúng ta bắt đầu nghỉ từ thứ 2, ngày 1/2/2021, cho đến hết ngày thứ 7, 20/2/2021.Tất cả các lớp đi học lại từ chủ nhật 21/2/2021 [có trà sữa và lì xì!]Chúc các bạn nghỉ tết vui vẻ, mạnh khỏe ^^Thầy Khôi dạy Văn.